Monday, 21 November 2016

Lm Joe Mai Văn Thịnh CSsR NGƯỜI THUA CUỘC ĐUỢC TÔN VINH




Có lẽ không ít nguời trong chúng ta sẽ thắc mắc: Tại sao, trong ngày lễ Chúa làm Vua mà phụng vụ Giáo Hội lại đọc bài tường thuật về cái chết của Chúa. Thật khó hiểu!!!

Trong bài tuờng thuật hôm nay, chúng ta nhận thấy Đức Kitô là người thua cuộc; không chỉ như thế mà Nguời còn bị liệt vào hàng tội nhân, xếp hành chung với những tên tử tội. Không lẽ, Chúa, Vua của chúng ta lại có cảnh ngộ như thế sao?

Hàng năm, vào ngày 25/4, tại Úc và Tân Tây Lan chúng ta mừng ngày Anzac (Australian and New Zealand Army Corps). Đây không phải là ngày kỷ niệm cuộc thắng trận. Thật ra, trong ngày này chúng ta cùng nhớ đến công ơn, nhất là gương hy sinh của các chiến sĩ đã bỏ mình trong cuộc đổ bộ vào bán đảo Galipoli bên Thổ nhĩ kỳ vào ngày 25/4/1915. Họ là những nguời thua cuộc. Nhưng gương hy sinh của họ lưu truyền muôn đời.

Bên Việt Nam, vào các thế kỷ truớc, chúng ta có hơn 100.000 anh hùng tử đạo vui lòng thua cuộc trong trận chiến với thế quyền. Nhưng gương hy sinh, phát sinh từ lòng mến của các Ngài với Chúa, Vua của họ lưu truyền qua muôn thế hệ của dân Việt khắp nơi trên thế giới.

Tôi đuợc nghe anh chị em chia sẻ về những nỗi đau khổ, những đêm dài trằn trọc để tìm một phuơng thức tốt giúp cho những người con của mình khỏi rơi vào cảnh lầm lạc, có thể dẫn đưa các cháu đến ngõ cụt của cuộc đời. Cuối cùng, dù trải qua trăm cay nghìn đắng… anh chị vẫn là những người thua cuộc. Như một cuộc chơi ‘trốn-tìm’; anh chị em chận đầu này, con cái anh chị em chạy lối kia. Truớc nhưng cảnh ngộ đó, tôi thuờng nghĩ rằng trong bổn phận làm cha, làm mẹ, chẳng một ai trong anh chị em là người thắng cuộc. Vì yêu thuơng con cái mình, anh chị em là những người bại trận. tôi xin nhắc cho anh chị em biết một câu tiếng Anh mà tôi thuờng nghe ‘lost the battle but win the war – thua một trận, nhưng thắng tòan cuộc chiến’.

Lòng vòng mãi mà vẫn chưa vào đề.
Số là, trình thuật của Tin Mừng hôm nay mô tả về cái chết tủi nhục trên thập giá của Đức Kitô. Truớc mắt nhiều nguời Chúa là kẻ thua cuộc.

Trình thuật này làm chúng ta nhớ lại cuộc chiến đấu liên lỉ của Đức Giêsu và thủ lĩnh quyền lực sự dữ là Satan. Tuy Ngài đã vuợt thắng đuợc các cơn cám dỗ trong cuộc đời, nhất là khi thi hành sứ vụ. Nhưng, vẫn chưa hết. Hôm nay, Ngài còn phải đối diện với những cơn cám dỗ cuối cùng, được thánh Luca thuật lại trong Tin Mừng hôm nay.

Trước hết, các thủ lãnh cám dỗ: “hãy xuống khỏi thập giá đi!” Lý luận họ đưa ra thật xác đáng rằng ông đã từng giúp và cứu nhiều người thì giờ đây tại sao lại chịu trói như thế. Cứu mình đi. Nghe chúng nói thì chuớng tai và nhìn họ lại thêm gai mắt; thôi thì biểu lộ uy quyền cho chúng biết tay. Nếu Đức Giêsu làm như thế sẽ mắc bẫy của chúng!

Quân lính cũng đưa ra món mồi tuơng tự: “hãy xuống khỏi thập giá”. Vua mà không có quyền thì nói ai tin. Cứu mình khỏi cảnh ô nhục và cho muôn dân thấy vuơng quyền của Ngài. Lại một lời mời gọi đi con đuờng tắt dẫn vào ngõ cụt, trái ý Chúa Cha nên Ngài đã không theo.

Rồi đến người tử tội cũng muốn ăn ké; nhưng cám dỗ mà anh ta đưa ra chạm vào căn tính ‘Mesia’ của Ngài. Đức Kitô đuợc xức dầu, tấn phong để thực hiện nhiệm vụ của người tôi tớ, chứ đâu phải đến để tìm vinh danh hư ảo.

Đức Giêsu đã không chịu lùi bước, Ngài đã chiến đấu. Tuy vậy, truớc mắt họ thì hình như Ngài là nguời thua cuộc, thất bại. Nhưng, qua sự vâng phục thẩm sâu như thế mà Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài. Ngài đuợc Chúa Cha tôn vinh là Vua, là Chúa của muôn dân muôn nuớc. Qua tấm lòng hiếu kính và vâng phục Ngài đã sửa lại những sai trật của con người từ nguyên thủy để ban cho tất cả nguồn ơn cứu độ.
Còn chúng ta thì sao?

Hãy ghé mắt nhìn vào tội nhân thứ hai. Tôi thấy trong anh có tôi. Anh là đại diện và là mẫu guơng cho các người nằm trong ‘nuớc’ của Đức Giêsu. Anh nhìn nhận lỗi phạm của chính mình và cũng nhận ra sự vô tội của Đức Giêsu, rồi cầu xin Ngài cứu vớt. Thái độ của anh hòan tòan khác và trái nguợc với những người thủ lãnh, quân lính và phạm nhân bên kia. Và anh đã đuợc cứu. ‘Hôm nay’ không phải ngày mai. Ngay bây giờ, ngay lúc này anh đuợc ở trên thiên đàng với Chúa. Thiên đàng ở đây không phải là nơi chốn, nhưng là tình trạng hiệp nhất hòan hảo giữa Chúa và anh. Anh đã đạt đuợc cảnh giới hiệp thông này qua việc anh nhận ra sự hèn yếu của bản thân mà nuơng tựa trọn vẹn vào Chúa. Trong mối dây hiệp nhất, anh lĩnh nhận ơn tha thứ.

Đây cũng chính là điều mà chúng ta đã đeo đuổi trong suốt cuộc đời; nhất là trong năm Thánh Lòng Thương xót 2016 vừa qua. Lòng thuơng xót của Chúa là chốn nuơng thân cho những thần dân trong Nuớc Ngài. Chúa thuơng xót để chúng ta xót thương nhau. Vì vậy, việc đóng cửa thánh chỉ là một nghi thức kết thúc năm Thánh. Giáo Hội, giáo xứ hay bất cứ một đòan thể nào trong Hội Thánh sẽ hòan tòan mất đi căn tính của mình nếu họ không còn là phuơng tiện để diễn tả lòng thuơng xót của Chúa cho thế giới. Chớ gì khi Cánh Cửa Năm Thánh Lòng Thương Xót khép lại thì cũng là lúc Cánh Cửa tâm hồn của chúng ta đuợc mở rộng hơn.

Vẫn còn những giọt nước mắt của người mẹ, những đêm trằn trọc của những người cha… đang dẫn họ đến chỗ gần như buông xuôi và thất vọng vì đứa con nghiện ngập hay ăn chơi sa đọa. Họ đang trông chờ lòng thương xót Chúa qua bàn tay của chúng ta để giúp họ phấn chấn và tin tuởng vào Lòng Xót thuơng của Chúa hơn.

Lại có thể có những gia đình đang có bất hòa có nguy cơ dẫn cuộc sống hôn nhân của họ đến chỗ tan vỡ. Vì sao? Thiếu thủy chung. Ăn vụng, dối trá hay một trong hai đang chìm đắm trong mê muội. Chỉ có Lòng Chúa thuơng xót mới giúp họ vuợt qua, chiến thắng bản thân để tha thứ cho nhau.

Chúa tha thứ cho người trộm khi ông ta nhận ra sự yếu đuối của bản thân và nuơng tựa vào quyền năng của Chúa thế nào thì chúng ta cũng thế. Hãy trao vào tay Chúa những gánh nặng của cuộc đời. Hãy tín thác vào lòng thương xót Chúa.

Đã bao lần chúng ta cầu cứu ‘xin nhớ đến tôi’ và đuợc Chúa nhận lời; thế mà chúng ta lại ngỏanh mặt làm ngơ, giả câm, giả điếc truớc những lời cầu ‘xin nhớ đến tôi’ của kẻ khác. Vì vậy, tiếp tục làm nhân chứng về Lòng Thương Xót của Chúa là sứ mạng cao cả mà vua vũ trụ trao ban cho chúng ta. 
·                     Hãy tiếp tục công việc mà Chúa đã trao.
·                     Hãy là những chứng nhân cho công việc phục vụ.
·                     Hãy trải tình yêu mà chúng ta nhận đuợc từ Chúa cho những nơi chúng ta sẽ đến, cho những ai đang cần
·                     Hãy động lòng thương với những ai đang khốn khổ lầm than, vì Chúa đã đến trong cảnh lầm than, nỗi khốn cùng của chúng ta.
·                     Hãy chia sẻ cơm ăn, áo mặc cho những người thiếu thốn.
·                     Hãy đón tiếp những ai không có cơ hội tiếp đón chúng ta.
·                     Hãy cúi mình nhìn ra những vết hằn trên khuôn mặt đầy những vết xẹo của tha nhân.
·                     Hãy thăm viếng kẻ tù đầy. Họ không chỉ ở trong nhà giam, nhưng ngay trong gia đình, xóm giáo, nhóm. Với tính biệt phái, với những tiêu chuẩn sống đạo mà chính chúng ta cũng chưa thực hiện đuợc… đã trở thành những rào cản cho sự hiệp thông, giam hãm họ… Chúng ta là những viên cai tù. Vì thế, chúng ta cần đuợc giải thóat trước.
·                      
Ước gì qua lối sống xót thuơng mà chúng ta đặt tha nhân làm đối tuơng sẽ giúp chúng ta nhận ra sự bất tòan của bản thân. Vì chỉ có Chúa mới làm cho con tim ra rung động, mắt ta sáng hơn, đôi tai ta nghe rõ hơn nhưng lời van xin của kẻ khác, nhất là những người nghèo. Họ đang chờ lòng xót thương của anh chị em. Muốn được như vậy, chúng ta cần nuơng tựa vào Chúa. Ngài chính là nguồn năng lực duy nhất giúp chúng ta tiếp tục sống và làm chứng cho thế giới nhận ra Chúa là Vua.
                                                                                    Kogarah 20.11.2016
                                                                                   

Saturday, 19 November 2016

“Huyền Diệu về, tuyệt vời trong âm sắc”



Suy Tư Tin Mừng Tuần thứ Nhất mùa Vọng năm A 27/11/2016

Tin Mừng (Mt 24: 37-44)

Hôm ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “thời ông Nô-ê thế nào, thì ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy.Vì trong những ngày trước nạn hồng thuỷ, thiên hạ vẫn ăn uống, cưới vợ lấy chồng, mãi cho đến ngày ông Nôê vào tàu. Họ không hay biết gì, cho đến khi nạn hồng thủy ập tới cuốn đi hết thảy. Ngày Con Người quang lâm cũng sẽ như vậy. Bấy giờ, hai người đàn ông đang làm ruộng, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại;hai người đàn bà đang kéo cối xay, thì một người được đem đi, một người bị bỏ lại.

"Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào Chúa của anh em đến. Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết vào canh nào kẻ trộm sẽ đến, hẳn ông đã thức, không để nó khoét vách nhà mình đâu. Cho nên anh em cũng vậy, anh em hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến.

“Huyền Diệu về, tuyệt vời trong âm sắc”
Tôi đứng nơi đây mỗi chiều nắng tắt
Hát bản tình ca không tiếng không lời
Đêm về xanh xanh màu xanh đáy mắt
Giốc cạn tình em trong âm sắc tuyệt vời.”
(Dẫn từ thơ Vĩnh Hảo)


Mt 24: 37-44

Nhà thơ ngoài đời, đứng đợi nơi đây chiều nắng tắt. Dân con trong Đạo chờ Huyền diệu về, Đấng Yêu Thương. Đấng Diệu Huyền đến, trong ánh sáng ban mai, theo tư thế rất thương yêu và nhung nhớ.          

Trình thuật đầu năm phụng vụ hôm nay, mang dáng dấp của mầu xanh Hy vọng mà Đấng Huyền Diệu hẹn với đàn con. Với dân con, Ngài vẫn thương mến và hứa hẹn. Vua Vũ trụ huy hoàng đến, như đã hứa với dân Ngài bằng tiếng gọi của Vương Quốc, đang chờ mong. Tiếng gọi của Mùa Vọng rất thân thương và bức bách.

Bài đọc đầu, phụng vụ đưa ra thị kiến non cao, chốn Zi-on rực sáng ấy. Ở nơi đó, có Đền th Chúa dựng xây. Ở nơi đó, có trung tâm của địa cầu. Và nơi đó, còn là điểm tập trung của nhân loại, và vũ trụ. Cựu Ước khi xưa từng khẳng định: “Núi Nhà Đức Chúa đứng kiên cường vượt đỉnh non cao, vươn mình trên hết mọi ngọn đồi.” (Is 2: 2) Chốn non cao Zi-on, còn thu hút mọi người tràn về. Về, mà ca tụng và phụng thờ Giavê, Đấng Huyền Diệu nơi Đền thờ Đức Chúa.

Đền thờ Chúa nơi đây, chính là Thân Mình Huyền Diệu Đức Kitô. Đền thánh nơi đây, là chính Con Chúa đã hạ mình nhập cuộc, sống với ta. Ngài nhập cuộc, để trở nên người phàm giống như ta. Thân Mình Ngài nhập cuộc ở Bét-lê-hem, chính là Đền Chúa ngự, là Thân Mình Đấng Huyền Diệu, rất Hài Nhi.

Huyền diệu Hài Nhi, nằm nơi vòng tay nghèo của Mẹ Chúa, nơi hang lừa. Và, Huyền Diệu Hài Nhi được mục đồng Chúa đến lạy thờ. Huyền diệu Hài Nhi - chốn Đền đài bằng xương thịt, vẫn là mẫu mực để ta học hỏi sống với Chúa. Sống cuộc sống nghèo và quyết bước theo Ngài.

Phúc Âm hôm nay, chưa nói nhiều về Nhiệm Tích Nhập Thể. Nhưng, Đấng Huyền Diệu Quang Lâm được cảnh báo như một thời có nhiều xáo trộn. Xáo trộn ngày Đức Chúa Quang lâm, được mô tả giống thời Nô-ê. Một thời cần cảnh giác và tỉnh thức. Tỉnh thức, vì Ngài đến bất chợt, rất đột xuất.

Đấng Huyền Diệu đến, sẽ không như buổi xử phạt, vào ngày cuối. Ngày Chúa đến, sẽ nhắc nhở con dân của Ngài đừng vì cảnh ly biệt tách lìa, mà hãi sợ. Cảnh giác và tỉnh thức để mọi người nhận ra Chúa luôn hiện diện, trong huyền diệu.     

Việc đề cao tỉnh thức, còn được thánh Phao-lô tông đồ nhắn nhủ, qua thư gửi giáo đoàn Rôma lành thánh, rằng:

“Đã đến lúc anh chị em phải tỉnh giấc …
Đêm hầu tàn, ngày sắp đến.
Hãy vất bỏ những việc tối tăm và mặc lấy khí giới của sự sáng”.
(Rm 13: 12)

Đi vào đời sống, người người cần nhận ra, rằng: đã đến lúc ta nên cảnh tỉnh. Cần giác ngộ về các hành động mình đã và đang làm. Cảnh tỉnh/giác ngộ, để không còn gì phải sợ sệt hoặc che giấu. Giấu Chúa và giấu người phàm. Và khi đã cảnh tỉnh rồi, ta sẽ không tủi hổ vì đã có hành vi bất chính. Không còn hãi sợ vì đã hành xử phản lại tâm trạng người đón chờ ngày Chúa Quang Lâm.

Đón chờ ngày Đấng Huyền Diệu Quang Lâm, là biết sẵn sàng trong tư thế của người con bình thuờng. Người con bình thường, là người không sợ phải quay về với thời ông Nô-ê, khi trước. Người con ở tư thế bình thường, là người không còn sợ ngày xét xử, vào lần cuối.  

Tâm trạng của người con chờ ngày Chúa đến, còn là tâm trạng phó thác để Chúa hiện diện với chính mình. Ngài hiện diện qua tương quan rất hiện tại. Tương quan mang hình thái của một “nhiệm tích hiện tại”. Nhiệm tích xảy đến vào mọi lúc, với mọi người. Nhiệm tích thể hiện qua hành vi, và qua công việc thường nhật. Ngài sẽ đến bất cứ lúc nào, ở bất cứ nơi đâu.

Sống trong tương quan “nhiệm tích hiện tại”, ta nhận ra Ngài đang hiện diện nơi mọi người trong cuộc sống. Và, nhận ra bàn tay thân thương Ngài đặt nơi sự kiện đang xảy đến. Khi ấy, không còn hãi sợ. Không còn e dè ngần ngại về mọi cảnh báo. Nhưng, sẽ phấn khởi sống tình thương của Chúa. Phấn khởi, nhận ra Ngài đang gần gũi chính mình. Gần hơn cả nhịp đập rộn rã, của con tim. Nhịp tình yêu. Nhịp của “nhiệm tích hiện tại”.

Trong trông chờ “nhiệm tích hiện tại” quang lâm hiện diện, ta cứ hát lên lời ca đầy khích lệ. Rất vui, như nhà nghệ sĩ khi xưa, từng hát:

Tay nâng nâng cao, nâng hòn núi sông Hòa bình
Chân đi đi mau, đi đến con đường sáng ngời
Cùng nhau múa, cùng nhau nắm tay thân tình
Tôi với anh, một lòng Đoàn kết từ đây
Tay vươn vươn lên, như bờ núi cao cao vời
Chân khoan khoan thai, như bước theo nhịp oai hùng
Bài thơ mới, và câu hát vui yêu đời
Vui với bao niềm tin đời là bài ca.
(Xuân Lôi – Y Vân –- Bài hát của người tự do)

Vui với bao niềm tin. Vui, vì đời là bài ca. Bài ca, mọi người đều hát. Hát cho đời. Hát cho người. Những người chợt thấy Đấng Huyền Diệu về, tuyệt vời trong âm sắc.         

Lm Frank Doyle sj biên-soạn
Mai Tá lược dịch.

Saturday, 12 November 2016

“Miễn tội em đừng bỏ phế vua”,



Suy Tư Tin Mừng Tuần thứ 34 thường niên năm C Lễ Kitô Vua 20/11/2016

Tin Mừng (Lc 21: 5-19)

Một hôm, nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng những viên đá đẹp và những đồ dâng cúng, Đức Giêsu bảo:"Những gì anh em đang chiêm ngưỡng đó sẽ có ngày bị tàn phá hết, không còn tảng đá nào trên tảng đá nào." Họ hỏi Người: "Thưa Thầy, vậy bao giờ các sự việc đó sẽ xảy ra, và khi sắp xảy ra, thì có điềm gì báo trước?"

Đức Giêsu đáp: "Anh em hãy coi chừng kẻo bị lừa gạt, vì sẽ có nhiều người mạo danh Thầy đến nói rằng: "Chính ta đây", và: "Thời kỳ đã đến gần"; anh em chớ có theo họ. Khi anh em nghe có chiến tranh, loạn lạc, thì đừng sợ hãi. Vì những việc đó phải xảy ra trước, nhưng chưa phải là chung cục ngay đâu". Rồi Người nói tiếp: "Dân này sẽ nổi dậy chống dân kia, nước này chống nước nọ. Sẽ có những trận động đất lớn, và nhiều nơi sẽ có ôn dịch và đói kém; sẽ có những hiện tượng kinh khủng và điềm lạ lớn lao từ trời xuất hiện.

"Nhưng trước khi tất cả các sự ấy xảy ra, thì người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp anh em cho các hội đường và bỏ tù, điệu anh em đến trước mặt vua chúa quan quyền vì danh Thầy. Đó sẽ là cơ hội để anh em làm chứng cho Thầy. Vậy anh em hãy ghi lòng tạc dạ điều này, là anh em đừng lo nghĩ phải bào chữa cách nào. Vì chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thủ của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được. Anh em sẽ bị chính cha mẹ, anh chị em, bà con và bạn hữu bắt nộp. Họ sẽ giết một số người trong anh em. Vì danh Thầy, anh em sẽ bị mọi người thù ghét. Nhưng dù một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu. Có kiên trì, anh em mới giữ được mạng sống mình.”


                                    “Miễn tội em đừng bỏ phế vua”,
Khanh sợ rồi chưa, nghĩ lại chửa
Thiếu em ngôi báu bỗng dưng thừa.
Thì thôi ấn kiếm trao em hết,
Miễn tội em từng bỏ phế vua.
(Dẫn từ thơ Hà Huyền Chi)

“Bỏ phế vua”, trong thơ Việt thì như thế! Thế bỏ những con người thấp cổ bé họng ở đời thường như ở phim ảnh Tây-phương kể, lại sẽ khác. Điều khác biệt ấy, được nhà làm phim nổi tiếng tên là Stephen Spielberg dựng thành phim khá năng nổ, trổi-bật cũng vẫn thường.

Stephen Spielberg có làm một cuốn phim với tựa đề “Trí tuệ do người làm”. Cuốn phim mở ra chân trời mới cho tương lai rất gần. Lúc ấy, các gia đình sẽ chỉ được phép duy nhất có một đứa con, thôi. Và, hầu như các gia đình như thế đều có người máy sinh động. Nhưng nhà chế tạo người máy lại không có khả năng đem đến cho họ cảm giác đích thực của người phàm. Giáo sư Hobby chế tạo ra nhân vật mang tên David, tức chàng trai trẻ “có khả năng biết yêu đương” trong phim.Vị giáo sư, đến lúc này, vẫn tự hỏi “liệu con người thật bằng xương bằng thịt có yêu lại David hay không nhỉ?”

Vợ chồng Henry và Monica có đứa con trai đang cơn nguy kịch có thể dẫn đến chỗ chết. Hai vợ chồng, lúc đầu, được chọn làm bố mẹ bảo dưỡng trông nom cho David. Và, hai người quyết tâm nuôi David; đồng thời, còn phải lo cho con riêng của mình mau chóng phục hồi sức khoẻ và sớm xuất viện. Thành thử, David bị bỏ bê chẳng ai lo. Tuy vậy, đến cuối phim, đạo diễn cho thấy: David duy trì được tình thương yêu mà anh cảm nghiệm.

David rơi vào tình huống giữa hai trạng thái, một của người máy và một của người thật. Ra như thế, là vì nơi anh, thấy phát hiện một bộ nhớ nào đó rất tinh tường mà ta gọi là ký ức. Ít ra, anh vẫn hồi tưởng được thế nào là tình thương yêu mà mẹ bảo dưỡng là Monica dành cho anh. Và, trong phim trên, điều mà Stephen Spielberg hăng say biện luận, là việc ông coi ký ức (còn gọi là bộ nhớ) là sự tháp đặt linh hồn vào xác phàm bằng xương bằng thịt. Nó biến chúng ta thành con người chánh hiệu. Nó đem đến cho chúng ta thần khí thánh thiêng, tức la bàn hướng dẫn con người.

Quan niệm của người làm phim ở đây rất hệ trọng. Có thể, nó sẽ được lên khuôn để có một mô hình nào đó trong tương lai rất gần. Nhưng, rõ ràng là nó đã trở nên nhu liệu làm nền cho các tranh luận gần đây về việc tái tạo ra DNA và con người vô tính. Và, Stephen Spielberg có lý khi ông để cho phim “Trí tuệ do con người làm” vẫn biện bạch rằng: chúng ta sẽ chẳng bao giờ có thể chế tạo ra con người vô tính ấy, hoặc thiết dựng được bản sao chép y khuôn của nhân vật nào đó chỉ một lý do là vì mỗi người được tạo ra bằng chính bộ nhớ của riêng họ, nam hoặc nữ.

Bộ nhớ quả là dũng mãnh. Thường thì, đó chỉ là một trong các quan năng cuối cùng được dẫn nhập vào não bộ con người. Ký ức (còn gọi là bộ nhớ) có lúc mạnh mẽ đến độ một sự kiện nào đó xảy đến hàng chục năm qua rồi mà, những năm sau đó, người ta vẫn còn nhớ như in, như câu chuyện chỉ diễn ra mới đây như ngày hôm qua thôi. Việc hồi tưởng/nhung nhớ có thể đem ta ngược giòng thời gian trở về với những cảm giác mạnh mà ta vốn có lúc trước. Mạnh đến độ làm ta hưng phấn hơn lên mà cười sung sướng hoặc ướt sũng nước mắt vì một vết đau nào đó không thể gắn hàn.

Dù cho thuyết của Stephen Spielberg về người thật trong phim “Trí tuệ do con người làm” có ra như thế nào đi nữa, nó vẫn không xứng hợp với người tín hữu Đức Kitô. Chúng ta đều biết rõ: vẫn có những người có ký ức rất ư là hạn hẹp hoặc chẳng có chút gì được gọi là bộ nhớ cả. Đồng thời, quả là chuyện đáng buồn vì cũng có một số người ngay từ thuở sinh thời chẳng bao giờ có được khả năng biết liên tưởng đến những điều mà họ không tài nào nhớ nổi.

Đối với Stephen Spielberg, có lẽ những người như thế mang ít chất người hơn con người chúng ta. Tuy nhiên, với người tín hữu Đức Kitô, chẳng cần biết là chúng ta có khả năng nhớ nổi mọi việc hay không, thì thần hồn hay tính khí của ta vẫn luôn sống động trong bộ nhớ của Đức Chúa. Chúng ta được hưởng đặc quyền để biết được rằng Đức Chúa vẫn luôn nhớ đến chúng ta.

Tin Mừng hôm nay cho thấy tên trộm biết điều kia chỉ yêu cầu Đức Chúa mỗi “chuyện nhỏ”: “Này Ngài, xin nhớ đến tôi”. Và, Yêsu Đức Chúa bảo với anh ta rằng: được Đức Chúa nhớ, tức là đã đạt chốn Thiên đường. Đây là cách tuyệt hảo để hiểu thế nào là Vương quốc của Đức Kitô. Chúng ta đều hiều rõ khi tuyên xưng Đức Kitô là Vua, ta làm thế không có ý nói đến thứ quyền lực nào đó ở thế giới phàm trần, hoặc đến cái không gian sỏi đá, chẳng phải nhà lầu cao ốc, hoặc sự cao sang quyền thế.

Khi nói đến Vương quốc Đức Kitô ta không có ý đề cập đến chuyện tỏ bày quyền năng của vua quan/lãnh chúa vốn từng áp đặt lên đầu lên cổ thần dân là chúng ta. Cũng không phải để ta phải khiếp sợ về các phán quyết của Ngài vốn chỉ là động tác đầy lòng xót thương. Quyền uy của Kitô Đức Vua nằm nơi bộ nhớ của Ngài. Ngài là Đấng luôn mở rộng vòng tay ôm chào đón mọi người trong thế giới sinh động của loài người để họ được gần gũi với Ngài. Ngài mời gọi mỗi người chúng ta bằng cách gọi chính tên tục thông thường của chúng ta.

Thành thử, hôm nay quả là ngày Hội lớn. Là năm cùng tháng tận kết thúc một niên lịch của Hội thánh qua đó chúng ta vẫn nhớ rõ mồn một là: Yêsu Đức Chúa có Bộ nhớ thần sầu khi Ngài cứu độ con người. Vì vậy, trong Tiệc Thánh hôm nay, hãy chung lòng cùng giọng với những ai đang hành trình về chốn Thiên Đường, tức Vương Quốc của Đức Chúa và cất tiếng rằng: “Hỡi Yêsu Đức Chúa mến yêu, xin nhớ đến con khi Ngài về lại Vương quốc, chốn Thiên Đường của Ngài.”

Lm Richard Leonard sj
Mai Tá lược-dịch