Friday, 16 October 2015

“Hôm nay trời lửng-lơ trời,”



Suy Tư Tin Mừng trong tuần 30 thường niên năm B 25/10/2015
 Tin Mừng (Mc 10: 46-52)
Đức Giêsu và các môn đệ đến thành Giêrikhô. Khi Đức Giêsu cùng với các môn đệ và một đám người khá đông ra khỏi thành Giêrikhô, thì có một người mù đang ngồi ăn xin bên vệ đường, tên anh ta là Batimê, con ông Timê. Vừa nghe nói đó là Đức Giêsu Nadarét, anh ta bắt đầu kêu lên rằng: "Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!"  Nhiều người quát nạt bảo anh ta im đi, nhưng anh ta càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi!" Đức Giêsu đứng lại và nói: "Gọi anh ta lại đây!" Người ta gọi anh mù và bảo: "Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy!" Anh mù liền vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giêsu. Người hỏi: "Anh muốn tôi làm gì cho anh?" Anh mù đáp: "Thưa Thầy, xin cho tôi nhìn thấy được." Người nói: "Anh hãy đi, lòng tin của anh đã cứu anh!" Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.

“Hôm nay trời lửng-lơ trời,”
Giòng sông ánh sáng, sẽ trôi hoa vàng.”
            (Dẫn từ thơ Hàn Mặc Tử)
            Tình-tự này, người mù tên Batimê ở trình-thuật cũng đang cùng một tâm-trạng, rất ưu tư.
Sáng hôm ấy một ngày đẹp trời, 3 linh mục Dòng Phan Xi Cô, Đa Minh và Dòng Tên, kéo nhau xuống sân gôn, để giải khuây. Nhưng, thay vì được khuây khỏa, thì các vị lại chuốc lấy bực bõ, u sầu. Rất bực, vì nhóm bạn cùng chơi gôn hôm nay sao quá chậm lụt, chưa từng thấy. Banh gôn nhẹ, đánh tung toé; cờ cắm vội, chẳng buồn chạy lên.
Kịp đến hố banh thứ 18 đủ điểm rồi, nhóm bạn thi đấu cũng chẳng buồn chạy. Không dằn được cơn tiếc, cả 3 linh mục định vượt lên phía trước, nói lời phải chăng với bọn người chơi chậm, để mất ăn. Hỏi ra mới biết, nhóm bạn hôm ấy toàn những người khiếm thị, làm sao chơi cho hợp ý.
            Ân hận vì quá nóng lòng, vị linh mục dòng Phan Xi Cô định bụng chuộc lỗi bằng việc hứa sẽ dâng cầu theo ý các vị khiếm thị kia nhận được phép mầu, để họ lại sẽ thấy bầu trời trong xanh, đẹp đẽ. Riêng, vị linh mục Dòng Đa Minh lại tuyên bố với đồng nghiệp, là: ông sẽ tìm cho bằng được vị bác sĩ nổi-danh trên tỉnh, để chữa mắt cho nhóm bạn chơi gôn thiếu may mắn ấy. Còn, vị linh mục Dòng Tên lại chỉ biết phân bua: sao không để mấy ông ấy chơi gôn vào buổi tối, có tiện hơn không?
            Với người Palestin đầu đời, mắc nhuốm đau thương tật nguyền không chỉ là vấn đề tài chánh, pháp lý khiến họ cam chịu cả một thời. Nhưng, còn bị xã hội ruồng rẫy hắt hủi, không được phép sống chung với cộng đoàn và chúng-dân thời Chúa sống. Kẻ nhuốm/mắc đau-thương/tật-nguyền còn bị coi như chịu hình-phạt nặng Chúa gửi, do lỗi lầm mình sai phạm. Đi xa hơn, có người lại quan-niệm: tai-ương/tật-nguyền chắc chắn đã bắt nguồn từ bàn tay cứng rắn của Chúa Cha.  
            Thời ấy, người phong cùi, khiếm thị, tật nguyền, hoặc xuất huyết rong kinh, đều bị xếp vào hạng thứ dân nghèo hèn bị người đời khinh rẻ, không được chung sống với ai vì sợ lây. Ngày nay cũng thế, ngành truyền thông dù đã phát triển, nhưng nhiều tín hữu Đạo Chúa vẫn có quan-niệm cổ-lỗ, lại cứ cho rằng: Chúa trừng-phạt người “đồng tính luyến ái”, nên mới để tràn lan bệnh Sida, cúm heo/cúm gà này khác. Qua tiếp cận với người mắc/nhuốm thương đau/tật nguyền, Đức Giêsu đã chấp nhận bước vào đời trần thế, chuốc lấy thương đau, của mọi người.
            Trình thuật thánh Máccô, nay ghi rõ là tay ăn mày BaTiMê là dân thườg bậc thứ cùng chung với đám người nghèo khó bị khinh-chê đủ điều. Trình-thuật kể: anh cứ lẽo đẽo theo sau môn-đồ và hành-xử giống hệt giới cùng đinh, nghèo khó. Lời Chúa nói, Ngài nhấn mạnh:Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Hỏi thế, Ngài muốn không những để cho anh BaTiMê tỏ-bày niềm ao ước có được lựa chọn dù là bệnh nan-y, cần chữa-trị. Nhưng, Lời Chúa lại đã đem đến cho anh BaTiMê phẩm-giá con người, anh phải có. Phẩm-giá mà mọi người đều phải có, không chỉ lới người tật/bệnh, nghèo khổ.
            Michael Moynahan, kịch tác gia nổi tiếng người Mỹ là tác giả tuồng “Bartimaeus”, cũng từng có tư tưởng chủ động xoay quanh câu hỏi:Anh muốn tôi làm gì cho anh?” hệt như câu Chúa nói ở trình thuật hôm nay. Tác giả đã triển khai thêm Lời Chúa gửi đến người bệnh, tên là BaTiMê. Nhưng ở đây, câu nói của Đức Giêsu gửi cho mọi người, những người nhuốm/mắc thương đau, nghèo hèn và những người bình thường ở huyện, nữa.
Khi được phép chọn cung cách cho chính mình, thì kẻ cùng đinh/nghèo mạt là BaTiMê như nghe thấy tiếng gọi của Đấng, mà anh nghĩ: khi sáng mắt, anh sẽ quay về ngưỡng mộ, cảm tạ. Người khiếm thị hôm nay, còn tự nhủ: may mà mình không thấy điều xấu xa vẫn có trước khi được sáng mắt. Bởi, nếu không, lại sẽ van nài, thở than, phiền-trách hết mọi sự.
            Tương-tự như thế, người nghèo-khổ cũng tự hỏi lòng mình, xem mình có đủ gan dạ để xuyên phá mọi rào cản hầu bước lên mà sẻ san cơn đói lâu nay đang hoành hành? Và, vị cao niên hôm ấy sẽ tự nghĩ: không biết rồi ra có gặp được người xưa bị tách rời cộng đoàn, để họ nhắc mình về sự mỏng dòn/ngắn ngủi của cuộc đời không đây?
Cuối cùng, kẻ bị bách hại, cũng sẽ nài nỉ Chúa hãy để mắt đoái thương những kẻ bị ức hiếp giam cầm, chẳng bao giờ đạt hạnh phúc. Và, cũng một câu hỏi tương tự được gửi đến hết mọi người: Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Anh có muốn nhìn vào nội tâm xem mình xấu/đẹp ra sao không? Nhìn vào nội tâm, còn để chiếu rọi phần sáng/tối, trong con người mình. Nhìn vào nội tâm, để tỉnh trí nhớ lại lời dặn khi xưa, của Đức Chúa.
            Màn kịch với nhiều vấn-nạn của Moynahan ở trên, nhắc ta cần có nhận thức sâu sắc về nội tâm. Nhận thức, sau khi thấy được cảnh sống của mọi người, ở chung quanh. Nhận thức, để rồi ta sẽ tôn-trọng phẩm-giá con người. Phẩm-giá có được sự chọn-lựa và bổn phận, để ta quyết-tâm làm điều gì đó, hầu nhận ra được cảnh sống của những người đang sống ở ngoài luồng, ngoại cuộc.
Ở thế giới có những điều và những người cùng khổ ta thường gặp, đang ở vị-thế có thể chọn những gì mình muốn nhìn/muốn thấy trên đời. Bởi, không phải tất cả mọi thứ trên đời, đều là những thứ đáng cho ta để mắt nhìn đến, hoặc ưu-tư.
            Cuộc sống hằng ngày, vẫn xảy ra nhiều bạo lực, lạm dụng. Những lạm dụng, làm vấy bẩn phẩm-giá con người. Những hành vi bạo động khiến ta nản lòng, không còn muốn chứng kiến tình-cảnh những người từng nhuốm/mắc đau thương, tuyệt vọng và ta vẫn có thể viện cớ này/khác để né tránh, không muốn trực diện nỗi “đau thương/tuyệt vọng” đầy tra vấn của người, của đời.
Có can đảm chứng-kiến cảnh-tình đau-thương/tuyệt-vọng mà người khác đang phải sống, ta mới thấy nảy-sinh tình thương-yêu/đùm bọc, mình cần có. Có chứng-kiến hoặc bị thách-thức/vấn nạn, ta mới biết khích-lệ mọi người làm điều gì đó, hầu kiến-tạo thế giới thích hợp hơn, cho người.   
            Tham dự Tiệc thánh hôm nay, mỗi người trong ta được Chúa hỏi cùng một câu tương-tự: Anh/chị muốn Tôi làm gì cho anh/chị?” Và, giả như câu đáp trả của ta, là: con muốn được nhìn thấy sự vật bên ngoài và cả phần tâm thức bên trong, để có được chọn-lựa đích-đáng, hầu phục-vụ cuộc sống của người khác.
Vậy nên, hãy cầu mong sao ta có lòng quả-cảm, dám đưa vai gánh-vác trọng-trách Chúa đính-kèm vào quà tặng ân-sủng, Ngài thương ban.  Cuộc đời, là phúc hay họa, dù “vương vấn nhiều lỗi phạm” hay nhuốm/mắc thương đau, vẫn là quà tặng từ Thiên Chúa. Quà đây, không chỉ là niềm vui sướng/hồ hởi, mà còn là vấn-nạn/cảnh-tỉnh nhằm giúp ta nhìn xa, trông rộng. Trông và nhìn, không chỉ mầu sắc bên ngoài, mà cả đến vấn-đề nội-tâm nữa.
Vấn-nạn rồi, ta sẽ cùng với hết mọi người, bất chấp mọi “nhuốm/mắc thương đau chuốc lấy nơi người”, rồi cứ hiên ngang mà tiến bước theo Chúa đi muôn phương đến với mọi người, cả những người khổ-đau, sầu-buồn, cùng khổ, rất hèn kém.
Với quyết-tâm như thế, ta lại sẽ ngâm tiếp lời thơ còn bỏ dở, rằng:
“Hôm nay trời lủng-lơ trời,
Giòng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng.
Tôi ngồi ở bến Hàng Giang,
Khóc trôi mây nước bang-hoàng suốt đêm. (Hàn Mặc Tử - Bến Hàng Giang)

Ngâm thế rồi, ta lại sẽ hiên-ngang dấn-bước đến với những người hèn/kém, thương đau, sầu buồn để học cùng ta cảm tạ Chúa về những ân-huệ/cảnh-tình suốt đời mình.    
Lm Richard Leonard sj biên soạn  -
Mai Tá lược dịch

No comments: