Saturday, 2 May 2009

“Bước một bước, xa thêm ngàn dặm thẳm”

Núi lam mờ, hay mắt đỏ tôi hoen,
Vườn nho xanh, vươn mình trong nắng ấm,
Người cúi đầu, câm nín nỗi hờn ghen.

(Dẫn từ thơ Vũ Đình Trường)

Ga 15: 1-8

Bước ngàn dặm, nhà thơ nào lại dám bước. Vào vườn nho, nhà Đạo nay vẫn bước vào. Vào nơi đó, có nắng ấm, sống cùng Chúa. Vào nơi đây, ta cùng Ngài tiến bước, với bà con. Anh em. Như trình thuật đề cập, rất hôm nay.

Trình thuật hôm nay, thánh Gioan ghi lại câu chuyện về vườn nho, có lá cành liền gắn với Thân Nho Chúa, để sinh trái. Sinh hoa trái, không chỉ là sinh sôi nảy nở, ngày của Chúa. Sinh hoa trái, là như ý nghĩa Chúa khẳng định, cho nho cành:“Cành nào gắn liền Thầy, mà không sinh hoa trái, Ngài chặt đi” (Ga 15: 1)

Những ai có kinh nghiệm trồng giàn nho hay hoa hồng, đều hiểu rõ quá trình cần cắt tiả, để sinh sôi. Đây là tiến trình quan trọng, Chúa vẫn dạy: “Cành nào sinh hoa trái, Người sẽ tỉa sạch để sinh thêm.”

Và lại nữa, Chúa vẫn khuyên: “Anh em đã được sạch, nhờ Lời Thầy nói với anh em. Hãy ở lại trong Thầy, và Thầy ở lại trong anh em.” (Ga 15: 4). Ở lại, là để đồng hoá với Thầy. Với Chúa. Ở lại, bằng cắt lìa cuộc sống, của riêng ta. Cắt lìa, là từ bỏ những gì nghịch chống tinh thần Chúa răn dạy.

Cắt tiả, còn là tiến trình đính kết cuộc sống khổ hạnh. Là, trạng thái thoát rời mọi khát vọng, vẫn tự nhiên. Cắt tiả, để gia nhập mọi sinh hoạt được Chúa bảo ban. Đề xuất. Là, chấp nhận bỏ qua một bên, những vướng bận đớn hèn. Vật chất. Là, chỉ đặt nặng những gì đến từ Chúa. Trong Chúa, thôi.

Bài đọc 2, diễn tả cũng một điều, nhưng cách khác. Cách đó là: “Ta đừng yêu bằng đầu môi chót lưỡi, nhưng hãy chân thật, bằng việc làm. Bởi có thế, ta sẽ biết là ta đứng về phía sự thật. Và, an lòng trước mặt Chúa.” (1Ga 3: 18)

Bài đọc 1, cũng minh hoạ những điều xưa Chúa nói. Minh hoạ, bằng những kinh nghiệm từng trải của thánh Phaolô. Kinh nghiệm hồi hướng trở về, ở Đa-mát. Trở về, vì trước đó, đấng bậc Sao-lô nhiệt thành quyết bách hại dân con nghèo hèn, đi theo Chúa. Trở về lại, thánh nhân đã trở thành vị tông đồ đầy nhiệt huyết, sống với Chúa.

Với thánh nhân, tuy đã nhiệt thành hồi hướng, nhưng Hội thánh lúc ban đầu vẫn còn dè chừng. Ái ngại. Ngại rằng, vị môn đệ nhiệt thành này lại sẽ có hành vi dối gian. Trở mặt. Bởi thế nên, khi thánh nhân đặt chân ghé đến Giê-ru-sa-lem, chẳng ai dám đứng ra làm nhân chứng, để cùng tin. Ai nấy vẫn lo ngại rằng, có thể đây là mánh lới mới, thánh nhân dùng nó để xâm nhập cộng đoàn, nhiều trong trắng. May mắn thay, nhờ có ông Ba-na-ba đứng ra bảo chứng, kịp đưa thánh nhân đến gặp các tông đồ, và xác nhận; nên, thánh nhân “đã mạnh dạn giảng rao nhân danh Đức Giêsu” tại các sinh hoạt giảng dạy, ở Giêru-sa-lem.

Mặc dầu thế, thánh Phao-lô vẫn gặp nhiều khó khăn với các địch thù mới người Hy Lạp. Với cả đồng Đạo người Do Thái, nói tiếng Hy. Vào lúc ấy, nhiều người vẫn coi thánh nhân là người từng phản bội lại truyền thống, rất khó tin. Vì vậy, thánh Phaolô mới phải kinh qua tiến trình cắt tỉa, như dân con Đức Chúa, vẫn lãnh chịu nhiều khổ ải. “Họ tìm cách giết ông.” (Cv 9: 29) là câu nói cho thấy tình trạng khốn khổ/cần cắt tỉa, như thế nào.

“Anh em biết được, liền dẫn ông xuống Xê-da-ri-a, và tiễn ông lên đường về Tác-sô”. Xem như thế, nhờ có hồi hướng/cắt tiả, thánh Phao-lô đã biết “yêu thương/cải hối” không bằng “đầu môi chót lưỡi”. Nhưng, nơi thánh nhân, đã nẩy sinh nhiều hoa trái, do biết kết hợp hài hoà với Chúa, và trong Chúa. Cũng từ đó, thánh nhân đã cùng với các người anh em trong Chúa Kitô, men theo đường cận duyên, mà về với Xê-da-ri-a, một thị trấn Pelestin dọc bờ Địa Trung Hải.

Cũng từ đây, Chúa đã mặc khải dấu hiệu là Ngài đang hoạt động cùng với thánh nhân. Ngang qua mọi người. Cũng nhờ đó, lời Chúa đã thành hiện thực, như thánh nhân viết: “Thiên Chúa ở lại trong chúng ta, là nhờ Thần Khí Người ban cho chúng ta”. (1Ga 3: 24)

Còn những ai, vì chọn lựa tư riêng của mình, mà tách lìa rời khỏi Chúa, cũng sẽ trở nên như nhánh khô bị cắt bỏ khỏi thân cành rất xanh. Và như thế, sẽ “bị người đời nhặt lấy, quăng vào lửa để thiêu đốt.” (Ga 15: 6). Tách rời Chúa, không chỉ là tách lìa, về thể chất. Tách lìa đây, là chia cách khỏi căn tính, có lý lịch. Tách lìa đây, còn là tách ly và rẽ chia, quyết chối bỏ đường lối Chúa ban. Quyết khước từ, đường ngay lối chính, cuộc đời mình. Và khước từ, cả cuộc sống thẳng ngay, để chọn lựa men theo lối mòn hạn hẹp, đầy chết chóc. Dối gian. Mù mịt.

Nói tóm lại, đính liền và ở lại trong Chúa, ta sẽ nhận được lời hứa: “Nếu anh em ở lại trong Thầy, và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì anh em cứ xin, anh em sẽ được toại nguyện.” (Ga 15: 7). Lời Chúa hứa, không thể coi đó như tấm ngân phiếu để ngỏ, không chữ ký. Cũng đừng coi đây như một van nài được trúng thưởng. Trúng, như trúng giải thưởng những lôtô/xổ số, đầy hấp dẫn. Trúng, là có trúng, nhưng chẳng gạt bỏ được tên tuổi kẻ địch thù khỏi bản liệt kê danh sách. Gạt bỏ mọi chữa lành, cho căn bệnh nan y, cấp tính.

Lời Chúa hứa, vẫn được dẫn nhập bằng điều kiện tiên quyết, là: cần thiết ở lại trong Chúa. Cần được Chúa dẫn dắt bằng “lời”. Bằng những điều Ngài từng phán dạy. Bảo ban. Bằng thị kiến, Ngài vẫn dẫn dụ. Bằng, những điều đã được xác nhận, ở bài đọc 2: “Ta được dạn dĩ trước mặt Thiên Chúa, và nếu ta xin gì, thì ta lĩnh lấy nơi Ngài vì ta giữ lệnh truyền của Ngài, và làm những gì đẹp lòng Ngài.” (1Ga 3: 21).

Lệnh truyền mới, nay đã là: “tin vào Danh của Con Người, tức Đức Giêsu Kitô”, “yêu mến nhau, như Ngài đã truyền lịnh cho ta.” (1Ga 3: 23). Nói được thế, chỉ những ai tiếp tục thực hiện những gì giúp ta đến gần với Đức Kitô hơn. Đến gần Ngài, để rồi ta sẽ tháp đặt Thần Khí của Ngài vào niềm tin, nơi ta. Và lời nguyện cầu như thế, chắc chắn sẽ được đền đáp.

Rõ ràng, là lời cuối của trình thuật còn viết rõ: “Nơi điều này Cha Thầy được hiển vinh, là anh em hãy sinh nhiều hoa trái, và trở thành môn đệ Thầy.” (Ga 15: 8). Ngõ hầu giúp Hội thánh hiểu rõ những điều nói trên, thánh I-rê-nê cũng từng viết: “Sự vinh hiển của Thiên Chúa ứ tràn nơi con người sống động, là chúng ta.”

Trong hân hoan cùng với các thánh công nhận sự vinh hiển Chúa, ta hát lên lời ca của nghệ sĩ:

“Bạn thân ơi, tôi muốn nói

Ngày mai đây, không ai lẻ loi

Chẳng còn cô đơn, hay bóng tối

Trước mắt ta, là những ngày vui.” (Lê Hựu Hà – Lời trái tim muốn nói)

Lời trái tim muốn nói, là trọn gói những lời yêu thương. Và khi đã yêu, hãy cứ bước vào vườn nho Chúa. Có hoa trái xanh tươi. Quyết vươn mình trong nắng ấm. Có tình Chúa ở cùng. Không còn chỗ cho cô đơn. Lẻ bóng. Mà, chỉ là những ngày vui. Ân cần. Rất Hội thánh.

____________Lm Phan Đỗ Thục Linh

Mai Tá diễn dịch.

Sunday, 26 April 2009

“Ngẩn ngơ nghe tiếng gọi như thừa”

Bao người quen thuộc giờ đâu nhỉ
Khung cảnh thân thương phải đó chưa?

(Dẫn từ thơ Phạm Doanh)

Ga 10: 11-18

Nghe tiếng gọi như thừa, vừa ngẩn ngơ? Hỡi người quen thuộc, giờ người ở đâu, sao không thấy? Người ở đâu, mà sao không đáp trả. Trả lời và đền đáp tiếng gọi, của Chúa Chiên.

Trình thuật hôm nay, lại cũng ghi về một mời gọi “tưởng như thừa”, ra như thế. Của Chúa Chiên. Chúa Chiên, nay ngóng chờ dân con làm mục tử, biết dấn thân. Nghe tiếng gọi. Nghe, để ra đi thực hiện điều Chúa ới gọi, nơi mọi người. Chúa gọi ta tiến bước. Rất hân hoan. Tràn ngập. Hy vọng.

Hân hoan - hy vọng, là tự chế đời mình, như Lời Chúa nhấn mạnh nơi Tin Mừng thánh Gio-an.

“Mục tử nhân lành, là người dám hy sinh mạng sống mình vì đoàn chiên.” Ở đây, Chúa muốn phân biệt giữa Chúa Chiên Hiền với người được chủ mướn chỉ để giữ chiên. Người được mướn giữ chiên, chỉ lo toan đến lương tiền. Nên, khi sói lang đến y ta bỏ chiên đó, mà chạy. Vì sợ. Còn Chúa, Ngài nói: “Tôi biết chiên của Tôi, Tôi hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên.”

Cũng có thể, là: Ngài tự tách Mình khỏi lãnh tụ tôn giáo được thuê mướn sống giữa dân con nhà Đạo, các vị chỉ làm những gì mọi người trông đợi mình làm. Tuyệt nhiên, không thực sự quyết tâm cũng chẳng có tinh thần trách nhiệm, đối với dân con được trao phó. Cho mình. Còn Chủ Chiên Hiền, biết rõ chiên, và chiên biết Chủ. Giữa chiên và chủ, luôn có tình mật thiết với nhau. Như tâm tình giữa Chúa và Cha Ngài: “Chúa Cha biết Tôi, và Tôi biết Chúa Cha.” (Ga 10: 15)

Người được thuê mướn hoặc vị thủ lãnh lo cho mình, sẽ chẳng bao giờ có được tâm tình mật thiết đến như thế. Bài đọc 2, tác giả thư cho cộng đoàn cũng sử dụng ngôn từ tương tự: “Anh em hãy xem Chúa Cha thương yêu chúng ta biết chừng nào. Ngài yêu đến nỗi cho chúng ta được gọi là con Thiên Chúa –mà thực sự chúng ta là con Thiên Chúa.”(1Ga 3: 1-2)

Thêm vào đó, Chủ Chiên Hiền ao ước đoàn chiên đến nhận dạng với Ngài: “Tôi còn có chiên khác không thuộc ràn này; cũng phải đưa về.” Và, mục tiêu cuối của Chủ Chiên Hiền, cũng không là gì khác, ngoài việc: “sẽ chỉ có một đoàn chiên và một mục tử.” Để rồi, toàn thể thế giới này sẽ liên kết làm một với Cha và với Chúa. Đây chính là ý nghĩa cao tột của Vương Quốc Nước Trời, trọng tâm của Tin Mừng.

Đây, còn là chủ đích làm ta bận tâm, mãi hôm nay. Bận tâm, là vì vẫn còn hàng triệu người và chiên, chưa nghe được sứ điệp về Chủ Chiên Yêu Thương Hiền Từ, là Thiên Chúa. Ngài là Đấng, đã gửi Con Một của Ngài đến để chết cho đoàn chiên, là chúng ta. Tức, những người còn mải miết đi tìm hạnh phúc /ý nghĩa của cuộc sống dẫn đến mục tiêu khác. Mục tiêu chỉ đem đến những bụi tro, dễ gãy đổ, như: tiền tài vật chất thật dư dả, danh vọng ở trước mắt mọi người, quyền uy trên người khác, chọn hoan lạc lầm lỗi với hạnh phúc, mưu cầu những khoái lạc…

Chọn như thế, tự khắc họ chối bỏ Chủ Chiên Hiền. Và, thánh sử nói: “Sở dĩ thế gian không nhận biết ta, vì thế gian không biết Người.” (1Ga 3: 1). Đây là điều, ta cần học hỏi để nhận ra đó là sự kiện khó lòng mà am hiểu. Và, càng khó lòng mà nhận lãnh. Trách nhiệm.

Tuy nhiên, càng quyết tâm theo chân Chủ Chiên Hiền, càng có nhiều người bị chối bỏ, và đột kích. Thảm hại hơn, nhiều người tuyên nhận Đức Giêsu là Chúa, dù rất hiền lành, chân chất, vẫn bị tan tác, với rẽ chia. Cay đắng.

Ở đây nữa, hơn bất cứ nơi đâu, vẫn có nhu cầu dành cho mọi người để theo dấu vết chân mềm của Một Chủ Chiên, thành lập chiên đoàn duy nhất. Rất thân cận. Bằng không, sao có thể làm chứng cho tình yêu của Đức Chúa, nếu giữa người đồng hành với Chúa, không có tình thương yêu đùm bọc?

Cuối cùng, lại cũng có những người lâu nay tháp nhập vào Thân Mình của Chúa, ngang qua thánh tẩy,nhưng vẫn sống theo cung cách làm người khác hiểu lầm ta không phải con dân của Ngài. Hiều lầm lời Ngài kêu gọi làm nghĩa tử, đồ đệ chu toàn trọng trách, tạo hạnh phúc. Có thể là, phần đông trong ta từng ngại ngần trong đáp trả lời mời làm chứng cho sự thật và tình thương yêu, thấy nơi Chúa.

Một điều nữa, Chúa nhấn mạnh ở Tin Mừng, là: Chúa hy sinh mạng sống vì chiên đàn, là do Ngài tự ý. Chứ không vì hoàn cảnh, đưa đẩy. Thôi thúc. Cái chết của Ngài là bằng chứng sống động, như Tin Mừng có viết: “tình yêu cao cả là trao ban sự sống của chính mình cho người mình yêu.” Và bằng chứng này, Chúa đã làm để tỏ rõ Ngài chính là Chúa Chiên Hiền.

Bài đọc 1, Phêrô thánh nhân tràn đầy Thánh Thần Chúa, đã quả quyết: “Đây là đá tảng, mà quý vị là thợ xây loại bỏ, đã trở nên đá góc tường. Ngoài Người ra, không ai đem lại được ơn cứu rỗi, vì dưới gầm trời này, không một Danh nào khác đuợc ban cho nhân loại, để chúng ta phải nhờ vào Danh đó, mà được rỗi.” (Cv 4: 12).

Và cũng chính Chúa, có nói ở Tin Mừng: “Chính Tôi tự ý hy sinh mạng sống mình. Tôi có quyền hy sinh, và có quyền lấy lại mạng sống ấy.” Ga 10: 18) Và sự thể, đã xảy ra như thế.

Bài đọc 2, chứa đựng một phần trong diễn luận mà thánh Phêrô đã trình bày ở Đền thờ. Bài đó có được sau khi thánh nhân và thánh Gio-an đã chữa lành cho người hành khất, trước trụ lang. Chữa lành cho anh, các thánh đã nhân Danh Chúa chịu đóng đinh, qua quyền uy được uỷ thác cho các đấng, ngõ hầu làm chứng Đức Chúa đã sống lại thật. Và, Ngài vẫn hiện diện, ở với ta.

Cuối cùng, tất cả những điều ở trên đã nối kết với chủ đề ơn gọi, vào ngày của Chúa, rất hôm nay. Bởi hôm nay, không chỉ là ngày Chủ Chiên Hiền, nhưng còn là ngày Ơn Gọi, vào Chủ Nhật. Vào ngày này, con dân ta được khuyến khích hãy nguyện cầu cho Hội Thánh. Cầu sao cho Thánh Thần Chúa ban ơn lành để ta có thêm nhiều vị thủ lãnh đóng trọn vai trò truyền rao Tin Mừng của Chúa.

Cầu và mong sao, vào thời buổi đang có giảm sút trầm trọng về số mục tử/thủ lãnh làm việc ấy. Cầu và mong, sao Hội thánh đào tạo thêm nhiều linh mục và tu sĩ, đang cần có. Cầu và mong, để ta đừng hiểu là: lời gọi mời trực chỉ người khác. Nhưng, đến là đến chính mình. Chính mình đáp trả. Chính mình thân thưa. Cầu mong sao, giới trẻ tự dâng hiến đời mình cho Chúa, thi hành sứ vụ rao truyền Lời Chúa. Cầu mong sao, đừng gạt tên con em ta trong những người thi hành sứ vụ rao truyền này.

Một điều cần cầu liên tục, là: ý nghĩa của “Ơn gọi” không chỉ hạn chế trong vai trò rất hẹp là đời tu/linh mục, rất riêng tây. Nhưng mỗi người trong ta đều có một “ơn gọi”. Bởi, với mọi tư cách của ta, dù là tư cách người phối ngẫu, mẹ cha, giáo chức, y sĩ hoặc chỉ là tôi tớ rất đời thường, những đại/tiểu gia chuyên lo thương mại, đều có trọng trách ấy.

Dẫu ở vào địa vị nào, ta vẫn được gạn hỏi bằng những câu, như:

-Những gì tôi bỏ sức ra làm, phải chăng đó là “ơn gọi” gửi đến với tôi?

-Phải chăng, đây là cuộc sống Chúa muốn tôi, ở như thế?

-Việc tôi làm, có là chứng tá cho niềm tin Kitô hữu, đặt nơi tôi?

-Tôi có cộng tác đóng góp trong việc dựng xây thế giới mới, xứng đáng cho mọi người?

-Cuộc sống của tôi có gì khác biệt theo nghĩa tích cực, đổi mới, với người khác?

-Tôi làm được gì, để quảng bá công lý và sự thật? để cổ võ công bình, tình thương và sự an vui?

Và, nếu bảo rằng tôi đang ở vị thế khó có thể sửa đổi, tôi vẫn nghe được tiếng Chúa mời gọi phục vụ Hội thánh Chúa, và cộng đoàn?

-Tôi đã từng xả thân ngang qua cuộc sống hay tôi chỉ lợi dụng xã hội và Hội thánh Chúa để đạt những gì tôi từng ham muốn?

Chúa vẫn mời gọi mỗi người và mọi người tiếp tay làm việc để phổ biến Tin Mừng Ngài đem đến. Có lúc, chỉ qua cung cách của linh mục/tu sĩ. Nhưng nhiều khi, lại là trăm ngàn đường lối rất khác biệt, để phục vụ. Phục vụ Hội thánh. Xây dựng cộng đoàn. Và, câu hỏi khác: Chúa có dùng khả năng của tôi, để mở mang đóng góp xây dựng Nước Trời?

Nếu mỗi người và mọi người đều đã nghe và từng đáp trả lời mời gọi từ Chúa, theo cung cách tích cực, chắc chắn Hội thánh Chúa không còn gì phải bận tâm lo nghĩ, về vai trò lãnh đạo/mục tử, đang sa sút, nữa.

Trong nguyện cầu được như thế, ta hiên ngang tin vào ân phúc Chúa ban, cứ vui hát. Hát rằng:

“Tay đan tay, nhịp bước đi trên đời,

xin yêu thương hạnh phúc đến cho người,

người anh em yêu, người em anh mến, Mẹ ơi trông đến.” (Thành Tâm- Diễm tình ca 3)

Vẫn cứ xin cho người anh, người em, được Mẹ yêu thương dắt dìu, mà tiến bước. Tiến và bước, trong tin yêu nghe lời Chúa gọi, ra đi mà phục vụ. Phục vụ Hội thánh. Phục vụ cộng đoàn thân thương. Đang ngóng chờ.

______Lm Phan Đỗ Thục Linh

Mai Tá diễn dịch

Sunday, 19 April 2009

“Trên đường về nhớ đầy...”

Chiều chậm đưa chân ngày,
Tiếng buồn vang trong mây...
Tiếng buồn vang trong mây...
(Dẫn từ thơ Hồ Dzếnh)

Lc 24: 35-48

Trên đường về, nhà thơ nay cũng nhớ. Nhớ rất đầy. Buồn trong mây. Buồn và nhớ, buổi đưa tiễn có mây chiều vang vọng. Nhớ và buồn, đường Emmau vọng vang tình nhà Đạo nay da diết. Da diết nhớ Thầy. Nhớ Bạn. Nhớ Chúa dẫy đầy, một trình thuật. Đậm ghi. Rõ nét. Sống lại.

Trình thuật thánh Luca, hôm nay nhớ đầy tình chậm bước. Nhớ và ghi, tâm trạng buồn người lữ khách. Và rất nhớ, Thầy dẫn giải Ngài chấp nhận nỗi chết nhục hình, do Cha định. Dẫn giải nhiều, để môn đệ của Thày chan chứa tình Phục Sinh, nơi cuộc sống. Của mọi người.

Thoạt lúc đồ đệ mạn đàm việc xảy đến, Thày bất chợt xuất hiện ở với các ngài. Và, lời chúc “Bình an cho anh em!” do Thày chào, đã xác định Thày nay sống lại, nào phải ma.

Và tiếp đến là lời trấn an:”Sao cứ hoảng hốt,” và nghi ngờ? “Hãy coi, chính là Tôi! Hãy cứ rờ mà xem, ma nào có thịt da như thề!” Và, các thánh đích thực nhận ra, đây chính là Ngài. Là, Thầy Chí Ái lâu nay, ta vẫn nhớ. Chúa hiện diện giữa các thánh, nhất định không như người chết trở về, chẳng có xác. Chúa hiện diện, là tình Thày ở với đồ đệ, đầy tình thân. Hình hài thể xác tuy có khác. Khác, lúc xưa. Khác bây giờ. Khác rất nhiều. Vẫn một tình Thày trò, ở nhà Đạo.

Liền ngay đó, đã thấy có những cảm xúc lẫn lộn, nơi các ngài. Cảm xúc lẫn lộn giữa niềm quan ngại lẫn sướng vui. Bởi, cái chết của Thầy từng làm các thánh lo ngại sẽ không còn thấy Thày hiện diện với cộng đoàn, về sau nữa. Và cùng lúc, các ngài chưa hẳn đã tin. Nhưng kinh ngạc. Kinh khiếp và ngạc nhiên, tức tin đó và cũng nghi ngờ, liền sau đó. Kinh ngạc và hiểu rằng, dân con đồ đệ sẽ chỉ đạt đến Thầy, bằng nỗi niềm cậy trông phó thác. Và, cũng hiểu là Thầy sẽ lại đến qua diện mạo hình hài, rất khác nhau.

Vì kinh ngạc, các thánh quên cả tiếp đón Thầy như thông lệ. Đến độ, Thầy phải hỏi: “Anh em có gì cho ăn không?” Và trở về với thực tế, các thánh mới dọn món cá, đưa cho Thầy. Cũng từ đó, việc Thầy sống lại, càng xác chứng. Bằng sự thực.

Cũng từ đây, vai trò của các thánh đà thay đổi. Khi xưa, Thầy là Đấng cấp của ăn cho hơn 5 ngàn người, gồm bánh cá. Nay, đến lượt đồ đệ dọn thực phẩm để Thầy dùng. Việc này cho thấy: cộng đoàn các thánh nay chính là Thân Mình Chúa. Đấng Phục Sinh.

Việc làm của các thánh, là công việc xưa kia Thầy từng dặn. Tức, nuôi sống kẻ đói ăn người thiếu mặc. Cả thể xác lẫn tinh thần. Làm thế, tức nuôi sống cộng đoàn con cái Đức Kitô: “Quả thật những gì các ngươi làm cho một người trong các anh em hèn mọn nhất của Ta, là các ngươi làm cho chính Ta.” (Mt 25: 40). Ở đây, đã thấy có liên kết giữa Tiệc Thánh với các việc ta làm cho nhau. Trong đời.

Qua chuyện vãn với đồ đệ “trên đường về nhớ đầy”, Chúa dẫn giải ý nghĩa của khổ đau và nỗi chết. Và từ đó, dân con Đức Chúa nay đã biết: muốn hiểu Thầy, cần cởi mở lòng trí mà suy niệm điều Ngài nói, qua Tin Mừng. Mỗi Chúa Nhật. Cần giáp mặt chuyện trò với Thầy, qua Kinh Thánh. Tức, Lời Ngài. Bởi, Lời Thầy là quyền năng đích thực tạo đổi mới cho ta sống.

Trình thuật hôm nay, ghi rõ ba điều Thầy đã dạy:

1.Đức Kitô, chịu khổ hình đến chết, do dân Ngài. Nhưng Ngài đã sống lại, chỉ sau ba ngày.

2.Nhân danh Chúa, ta có bổn phận rao truyền ý Chúa đến với mọi người; để, tất cả sẽ cải hối, mà đối xử tốt với nhau.

3.Theo chân Chúa, là làm chứng tá cho Ngài bằng cuộc sống. Cho tình cộng đoàn, rất liên kết.

Bài đọc 2, thánh Gioan còn viết: “Căn cứ điều này, ta nhận ra là ta nhận biết Thiên Chúa: là tuân giữ các giới răn của Người. Ai nói mình biết Người, mà không tuân giữ giới răn của Người, tức là kẻ nói dối. Và, sự thật không ở với người ấy. Còn ai giữ Lời Người dạy, nơi kẻ ấy tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo.” (1Ga 2: 1-5)

Tuân Lời Ngài, không chỉ là: tuân thủ đủ 10 điều răn, tức những điều không hoàn toàn do Chúa nói; nhưng còn là:

-tuân theo lời mời gọi và thử thách Chúa gửi. Qua Tin Mừng;

-trở nên con dân Chúa biết liên tục học hỏi và hiểu rõ Lời Ngài, qua Tân Ước. Như các tông đồ đã được dạy;

-hiểu rõ Lời Kinh Sách. Hiểu biết sự sống, khổ đau và nỗi chết của Chúa, như Ngài muốn.

-yêu mọi người, vô điều kiện. Yêu cả những người từng ghen ghét, hãm hại. Địch thù

-yêu thương người, là cầu mong Tình yêu Chúa thấm nhập tâm can, của mọi người.

-trở nên cộng đoàn hiệp nhất biết sẻ san/giùm giúp những người cần được san sẻ, đỡ đần.

-trở nên cộng đoàn duy nhất, biết nhận ra Chúa nơi người nghèo hèn, đau ốm, khốn khổ;

-biết đem tình thương lành thánh đổi mới cuộc sống muôn người;

-trở thành nhân tố bình an, đem hoà bình về với rẽ chia, đố kỵ.

Nói tóm lại, là: trở nên nhân tố cùng với Chúa kiến tạo Vương Quốc Nước Trời, ở trần gian. Nhờ Tin Mừng, ta nhận biết Thầy Chí Thánh đã hiện diện ở với đồ đệ. Hệt như thế, ta quyết sống làm sao để làm chứng cho mọi người biết: Chúa đang hiện diện trong thế giới đầy nhiễu nhương, hôm nay.

Trong tinh thần đó, ta cứ hiên ngang ngẩng đầu lên, mà tiến bước. Bằng tiếng hát:

“Tôi vẫn tin vào bàn tay

bàn tay sưởi ấm cuộc đời

bao nỗi u sầu dần phai,

yêu thương tràn cuộc sống.” (Quốc Dũng – bđd)

Tin Chúa Phục Sinh, là tin vào bàn tay sưởi ấm cuộc đời, cho muôn người. Tin Chúa sống lại, là tin rằng: “trên đường về nhớ đời”, sẽ không còn “tiếng buồn vang trong mây”, nữa. Nhưng còn đó, nụ cười. Rất tươi. Rất bình an. Thân tình

____________Lm Phan Đỗ Thục Linh

Mai Tá diễn dịch